TỔ QUỐC THÂN YÊU


Co To quoc Co Viet Nam Vietnam Flag

Thời gian là vàng ngọc

Nghe nhạc

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    LIÊN KẾT WEBSITE

    Tài nguyên dạy học

    Danh ngôn song ngữ Anh - Việt

    CÂU LẠC BỘ VIOLET

    BẤO MỚI

    Gốc > Bài văn hay của học sinh > Lớp 7 >

    Phấn trắng, bảng đen ! ( Tác giả : Quản Minh Anh HS lớp 7A )

    Phấn trắng bảng đen. ( Tác giả : Quản Minh Anh - Lớp 7A)

               

                 Ba má tôi chuyển nhà ra Thành phố, đồng nghĩa với việc tôi phải chia tay ngôi trường cũ để đón chào một ngôi trường mới. Ngày đầu tiên, khi vừa bước chân vào trường mới, tôi chợt thấy bâng khuâng. Nước mặt tôi chỉ trực trào ra. Nỗi nhớ về những tháng năm học trò hồn nhiên cùng biết bao kỉ niệm ùa về. Và khi ấy, trái tim tôi lại đầy ắp những hình ảnh thân quen: thầy cô, bạn bè, trường lớp, phấn trắng và cả bảng đen…           

               Ngôi trường thân yêu nơi tôi học ngày nào nằm bên dòng sông nhỏ, xung quanh là cánh đồng bốn mùa mướt xanh khoai lúa. Nơi đó có những dãy phòng ngói đỏ rêu phong và những bức tường vôi loang lổ. Trong mỗi lớp học đều treo ngay ngắn một tấm bảng đen bằng gỗ; mặt bảng cứ nhẵn mòn theo năm tháng. Xung quanh tấm bảng nham nhở những vết sơn đã tróc lở lâu ngày để nhường chỗ cho bụi phấn lặng lẽ vương thành từng lớp, kết dính lên nhau. Lâu lâu, bảng đen mới được bác bảo vệ đánh bóng lại bằng nhọ nồi trộn lá khoai giã nhỏ. Không ai nhớ được tấm bảng đen và lớp bụi trắng ấy có tự bao giờ, chỉ biết rằng dù trông cũ kĩ như thế nhưng ngày nào chúng cũng mở ra môt khung trời mới lạ đối với chúng tôi.    

      Phấn trắng và bảng đen! Hai sắc màu dù tương phản ấy nhưng lại trở nên rất đẹp đẽ và luôn có sức hấp dẫn kì lạ đối với mọi thế hệ học trò. Mỗi sớm mỗi chiều, khi nhịp trống báo hiệu chuyên cần vang lên, cô giáo lại bước vào lớp thật gần gũi và thân quen. Cô mỉm cười trìu mến rồi nhìn chúng tôi khắp lượt. Ánh mắt cô như ánh mắt của người mẹ hiền, luôn động viên, khích lệ học trò vào bài học mới. Rồi lần lượt những câu thơ hay, những bài toán khó cứ hiện dần ra trên tấm bảng đen thăm thẳm. Biết bao điều xa xôi bỗng trở nên gần gũi, dễ hiểu và thân thương trong từng lời cô giảng, trong mỗi nét phấn trắng. Chúng tôi ngồi im lặng, mắt xoe tròn như một lũ chim non chưa đủ lông đủ cánh; để rồi sau đó lại tha hồ tưởng tượng ra những câu chuyện “đậm đà bản sắc học trò”… Qua bao tháng bao năm , vẫn tấm bảng đen và phấn trắng đơn sơ giản dị ấy mà có không biết cơ man nào là những dòng chữ cùng hình vẽ hiện ra, đè lên nhau thật lung linh, huyền ảo.     

    Phấn trắng và bảng đen! Nơi tôi từng đứng nghiêng đầu, bặm môi nguệch ngoạc những nét chữ đầu tiên bằng phấn trắng. Nơi cô giáo thường cầm tay mỗi chúng tôi, kiên trì nắn nót từng nét phấn thật mềm mại nhưng cũng thật thẳng ngay. Tôi vẫn còn nhớ như in cảm giác sung sướng của cái lần đầu tiên tự tay mình viết ra được những con chữ thật tròn, thật đẹp. Cái cảm giác có lẽ chỉ được gặp một lần trong đời. Nó hơn cả niềm vui khi giải được một bài toán khó, viết được một bài văn hay hoặc cả khi nhận được một phần thưởng lớn. Phấn trắng và bảng đen liệu có còn nhớ lần tôi lên bảng, cứ ấp úng vòng vo vì chẳng thuộc bài. Rồi cả lần thằng Tuấn Anh không chú ý học, bị cô gọi đứng dậy mà vẫn chẳng hay biết gì làm cả lớp cười ầm ĩ…       

     “Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò”! Đúng. Tuổi học trò của ai chẳng có những lần nghịch ngợm đủ trò “ma”. Và những ngày chúng tôi mải mê với con thuyền giấy, rong ruổi cùng ong bướm đồng xa hay xúm xít cùng đám cỏ gà mà quên cả giờ vào lớp, bỏ quên sách vở nằm chỏng chơ, thui thủi bên đường, quên cả lời cô dạy chan chứa tình thương; để rồi lại bối rối, hối hận khi bắt gặp ánh mắt cô dịu buồn và độ lượng, bao dung. Và phấn trắng bảng đen vẫn luôn là tấm gương sáng để chúng tôi soi mình vào đó để biết yêu, biết ghi nhớ và lớn lên…        

          …Nước mắt tôi đã trào ra tự lúc nào không hay. Tôi nhớ trường, nhớ lớp, nhớ bạn bè, nhớ phấn trắng, bảng đen… Và đặc biệt tôi nhớ thầy cô thực sự- một nỗi nhớ da diết với biết bao cảm xúc khó tả mà tôi chưa từng biết đến. Nào có ai nhớ hết những tháng ngày cô giáo tôi đứng trên bục giảng. Và cũng không ai nhớ hết số vị khách cô đã trở tới bến, số những ước mơ cô “rải bột tiên”, biến chúng thành sự thực. Bao lớp học trò lớn lên, trưởng thành rồi tản đi muôn phương, biết có ai còn ngoảnh đầu trở lại, vẫy tay chào người lái đò khi mình cập bến. Chỉ riêng cô vẫn ở lại cùng phấn trắng, bảng đen, cùng tháng ngày lặng lẽ mà gửi trọn tin yêu cho học trò và sự nghiệp trồng người cao cả…

       ( Tác giả : Quản Minh Anh - Học sinh lớp 7A trường THCS Nguyễn Thiện Thuật, Khoái Châu, Hưng Yên.)


    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Văn Bẩy @ 08:46 22/02/2012
    Số lượt xem: 2520
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Đây là bài viết đạt giải nhất cuộc thi văn hay nhân dịp kỷ niệm ngày nhà giáo VN 201 /11 / 2011 của em Quản Minh Anh học sinh lớp 7A trường THCS Nguyễn Thiện Thuật, Khoái Châu, Hưng Yên.

    Avatar

    Đã lâu nay thầy Bẩy ghé thăm, cảm ơn thầy về quà tặng thiết thực,

     12 khách và 1 thành viên

    Avatar
    Cám ơn thầy đã ghé thăm. Chúc thầy một ngày trọn niềm vui.
    Avatar
    TT chúc thầy Bảy buổi tối giao lưu vui vẻ !
    Avatar
    Chào 1 khách và 3 thành viên
    Avatar
    Chào thầy Bảy ! Chúc thầy một buổi tối êm đềm và hạnh phúc
     
    Gửi ý kiến

    Chúng ta cùng cười nhé !